Diễn đàn ProGame.7Forum.Net

Diễn Đàn Chia Sẻ Thông Tin Giải Trí Hàng Đầu Việt Nam



Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

© VietShare.5Forum.Net

VIP-Zen

Đồ Lùn Đồ Sấc Sược 5?on Thu Jul 26, 2012 9:01 am

Tước HiệuMod

Mod

Chap 5
_Tổng giám đốc đây _ Hắn chỉ vào mình
_Xì, đừng có giỡn tôi _ Nó khinh khỉnh
_Không tin à? Nhìn đi _ hắn nói và chỉ vào cái bảng nhỏ bằng thủy tinh để dưới bàn
Cái bảng ấy ghi : “Tổng giám đốc: Vũ Anh Nam”. Lần này thì nó choáng
thật à, biết hắn học giỏi nhưng hắn mới có lớp 11 thui , mà nó cứ nghĩ
tên đại công tử bột này thì biết làm cai quái gì ngoài tiêu tiền của pa
má à…..ai ngờ.
_Thật? _Nó hỏi hắn gọn cùng với cái giọng lạnh te như người cảu mình
_Bộ cô thấy tui giỡn cô à? “LÙN” _ Hắn cười đắc trí
_Ờ_ nó vẫn lạnh lùng
_Thoai, vậy tổng giám đốc làm việc , tui đi _ nó nói
_Khoan_ Hắn gọi
_Gì?_ Nó quay lại
_Cái kia, thay đi rồi hẵng đi _ Hắn chỉ vào bộ đồ đặt trên ghế
Nó tiến lại gần, cầm bộ đồ lên rồi quay lại nhìn hắn hỏi:
_Gì đây? Sao lại cho tui?
_Quần áo chứ gì nữa. Thay đi, mặc bộ đồ ướt vậy sao làm việc được_ Hắn chỉ vào bộ đồ ướt sũng của nó
_Um, nhưng sao lại tốt với tui zị? _Nó thắc mắc
_Ờ thì…………Cô hỏi hay nhỉ? Tôi tổng giám đốc cả khách sạn lớn vậy mà cô
là nhân viên mà ăn mặc vậy nhỡ tẽo nữa lắn quay ra ế thì có phải tôi
mang tiếng không?Không nói nhiều nữa, mau thay đi _Hắn ra lệnh
_Xì, ghê thê? Thay thì thay làm như tui sợ _ Nó lạnh lùng
Nó chui vào phòng tắm lột bỏ bộ đồ ướt áp khiến nó lạnh run cả người
lên và khoác vào người là 1 chiếc áo len cổ lọ màu trắng to đùng và
chiếc quần jean bò ống côn màu xanh làm nó cảm thấy ấm hắn lên.Nó bước
ra nhìn hắn và khẽ nói:
_Thanks, tui đi (nó cảm ơn người ta mà giọng thì hơn cả nước đá)
_Nè, lùn trả điện thoai tui đây _ Hắn nhìn nó
_Không _Nó đáp gọn lỏn
_Nè, cô đàu tui ha?Tui giúp cô vậy mà không tính trả sao?,lùn. _Hắn nhăn mặt
_Tui bảo rùi,bỏ cái giọng đó đi xẽ trả mà.Đồ SẤC SƯỢC _Nó lườm hắn
_Được, tui bỏ cô trả tui nhé _ Hăn nói tiến về phía nó
_Sao? _Nó nhìn hắn
Hăn nhìn nó, tiến lại gần sát phía nó khiến nó cứ phải lùi mãi lùi mãi
cho tới lúc không đi được nữa vì sau nó là 1 bức tường. Hắn cúi xuống
cách mặt nó đúng 3cm, ngoẻn miệng cười, hắn nhẹ nhàng nói với nó:

_Hoàng Việt Anh, bạn trả cho tui cái điện thoại yêu quý nhé. Cám ơn bạn
đã cầm giúp trong thời gian qua (khiếp. tác giả nghe mà tý thi ói à =~=)

Tiếng hắn thì thào vào tai nó ,cái cự li gần thật gần đó khiến
khuôn mặt bình thường của nó vốn lạnh lùng là thế vậy mà giờ đỏ lựng cả
lên. Nó lấy hết sức bình sinh của mình đẩy hắn ra rồi chạy thẳng ra
ngoài không thèm quay lại, còn hắn thì nhìn nó và nở 1 nụ cười nửa miệng
đầy thứ vị
9h sáng tại lớp học:
Nó đang ngồi học chăm chỉ thì cái tên không cần học cũng giỏi kia chọc chọc tay nó làm nó không thể nào tập chung được
_Gì?_ Nó quay sang hỏi hắn mặt khó đăm đăm
Hăn không nói gì chỉ nhìn nó cười toe toét (chậc, bình thường thì dặn
mãi trả được nụ cười vậy mà hum nay te nhe dễ sợ =.=) rồi cầm cây bút
chì chỉ chỉ ra bên ngoài cửa sổ.Nó theo hướng cái bút chì của hắn chỉ ra
ngoài 1 cách miễn cưỡng nhưng mà ồ, nó ngạc nhiên nhìn những bông hoa
tuyết đang rơi trắng xóa trên những cành cây, mái nhà, và cả trên xe oto
nữa,……..
_Đẹp quá _ Nó buột miệng nói khi ngắm nhìn những bông tuyết rơi
_Hehe, đẹp phải không? _ Hắn cười
_Ùm _Nó vẫn mải mê ngắm
_Cô thích tuyết hả lùn _ Hắn tò mò
_Ùh _ Nó nói
_Why? _Hăn tò mò
_Vì…..
RENG……..RENG………….RENG……….
Tiếng chuông ra về xen vào lời nói của nó và kéo nó về thực tại. Nó vội
vàng đúc sách vở và phắn ngay lun ra khỏi cửa lớp không kịp cho nhỏ bạn
lên tiếng
_Haizzzz…thật tình _ Ly thở dài
_ Ủa? sao vây? _ Tên Hưng hỏi thăm
_Haizzz, nhỏ Việt ….Hum nay mưa tuyết lạnh vậy mà vẫn đi làm thi làm sao mà sống được _ Nhỏ bạn lo lắng
_Sao mà không sống được? _Hắn chen vào
_Thì sao nữa, nó đi xe đạp chứ co đi oto như chúng ta đâu mà không chịu
mặc áo mưa, tay phải yếu nên không mang ô được.Đã vậy sáng mặc có mỗi
cái áo phông với áo khoác mỏng thì sao chịu được chứ _ Ly hướng ánh mắt
buồn ra ngoài ô cửa sổ
Cũng lúc ấy có 1 ánh mắt lạnh nhìn ra ngoài
cửa sổ thoáng 1 nét lo lắng rồi ngoảnh đi và cất bước ra đi không hề
ngoái lại lần nữa nhưng trong đôi mắt đó vẫn chứa đựng nỗi buồn xa xăm
Còn nó hiện giờ đang phóng nhanh trên con đường quốc lộ tới nơi làm
việc trong tình trạng tay, chân và người nó lạnh cóng, run lên cầm cập
chẳng có cảm giác gì ở bàn tay nữa.Nó đỗ xe trước cổng khách sạn cùng
lúc với 1 chiếc limou đen đỗ tại đấy , nó đã ngã xuống và ngất đi khi
đang đi vào và nó chỉ nhớ là lờ mờ nhìn thấy bóng ai đấy chạy lại……….rồi
nó thiếp đi
Nó thiếp đi, nó đã mơ thấy 1 giấc mơ kì lạ mà vô cũng
đau đớn. Nó mơ thấy cái chết thảm thương của mẹ nó, nó nhìn thấy mẹ mỉm
cười trong đau đớn khi máu cứ chảy xuống mỗi lúc 1 nhiều ở đâu mẹ nó
và……………..


Link gốc bài viết : [You must be registered and logged in to see this link.]
Nguồn : KingGame.5Forum.Net

Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Quyền hạn của bạn:

Bạn không có quyền trả lời bài viết

  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs